• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Dời quê - một mẹ cùng ba con...

Chủ nhật - 03/08/2025 09:12





DỜI QUÊ - MỘT MẸ CÙNG BA CON...
(Thanh Bình)

Nó nhớ ngày quyết định bồng bế nhau đi Hà Nội. Mẹ nó, chị gái và người bạn gái thân thiết nhất đưa nó ra bến xe. Lúc đó, xe chuẩn bị lăn bánh.

Nó nhớ mẹ - người phụ nữ sáu lăm tuổi, tóc thưa và bạc, búi gọn sau gáy, quần đen, áo cánh trắng, giục nó leo lên trước, xốc hai bé sinh đôi hơn hai tuổi đưa vào tay nó, rồi quắp tiếp thằng lớn, hơn bảy tuổi vượt qua hai bậc cửa xe, hẩy vào phía trong.

Nó nhớ thằng bé phụ xe xách cái hòm tôn đặt lên cốp rộng cạnh ghế lái, nhét cái túi du lịch vào gầm ghế, xếp mẹ con nó ngồi hàng ghế thứ hai sau bác lái, xua xua như chào mẹ nó, gỡ tay chị nó đang vịn chặt cửa, cho xe lăn bánh.

Nó nhớ ngay sau lưng chị nó, đứa bạn thân giơ tay vẫy vẫy nghẹn ngào trong nước mắt: “Đi nhé...”!

Ba đứa trẻ vô tư và thích thú vì được đi chơi, được đi ô tô. Chỉ có ba người phụ nữ, mỗi người một tâm trạng, ai nấy đều khóc. Thằng bé phụ xe đưa cho nó cái khăn mùi xoa của mình:

- Cô dùng đi ạ! Em mới giặt, chưa dùng. Em thu cô hai vé thôi, miễn cho hai em bé. Cô chuyển đi Hà Nội ạ? Cô đến chỗ nào để lát đến bến xe, em lấy xe máy đưa cô đi?

- Cô đi học cao học. Cô về đại học sư phạm ở Cầu Giấy. Cô trọ tạm chỗ học trò ở ngõ 165 Cầu Giấy. Cô có học trò đón rồi. Em yên tâm.

- Ôi cô đi học ạ? Em thấy ai cũng khóc, còn tưởng... không dám hỏi.

- Ừ, cô đi học. Bao năm ra trường toàn mơ được trở lại trường. Bây giờ mới có cơ hội. Cô chuyển học cho các em luôn. Hơi vất một tí... nhưng không sao.

- Em nể cô thật đấy ạ.

Hóa ra, thằng bé phụ xe là học trò cấp 2 của nó. Ngày mới ra trường nó có mấy tháng dạy ở cấp 2 Minh Thành. Thằng bé kể, mẹ nó mất, nó chán không đi học nữa, theo bố đi xe. Suốt chuyến xe, thằng bé cứ đứng kề bên ghế của cô và các em. Lúc có người xuống dọc đường, nó bảo bác ngồi cùng hàng xuống ghế sau, rồi tự mình ngồi xuống cạnh cô, ôm một em bé. Hai đứa sinh đôi ngủ ngon lành trong lòng mẹ và trong vòng tay của anh phụ xe. Cu lớn ngồi phía trong cũng ngả vào vai mẹ ngủ. Nó đổi tay, ôm cu út sang tay phải, tay trái vòng ra bọc anh lớn, giữ cho giấc ngủ được yên lành.

Nó dời quê như thế, trong tiếng khóc nấc của mẹ, sự níu giữ của chị, nỗi bùi ngùi của bạn, chỉ có ba đứa trẻ là hớn hở, vô tư. Lúc cửa xe đóng lại, điều nó thấy, chính là vòng tay học trò thân thương ôm các em nhỏ, ngồi chắn mép ghế ngoài bao bọc cho cô.

 




 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.