• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Một miếng khi đói bằng gói khi no

Thứ tư - 13/08/2025 17:43







 


MỘT MIẾNG KHI ĐÓI BẰNG GÓI KHI NO
(Thanh Bình)

Nó mãi nhớ kỷ niệm về người chị. Chị học cùng khóa cao học 1996 - 1998 tại đại học sư phạm với nó. Một ngày hè tháng 7, nó đang còng queo trên giường cùng với ba thằng cu, chợt nghe ngoài cổng ríu rít, hình như có ai hỏi chuyện chị Lan hàng xóm:

- Cho hỏi có cô giáo Bình ở đây không?

- Bình nào? Ở đây nhiều Bình lắm. Bên kia nhà bà Bình. Đầu ngõ có nhà chị Bình bán tạp hóa, có dịch vụ điện thoại công cộng. Chị muốn gọi điện thoại thì ra ngoài ấy?

- Không. Cô Bình giáo viên, đang học cao học, có ba đứa con trai, hai đứa sinh đôi ấy...

- Cao học hay không thì không biết, nhưng nếu có hai đứa sinh đôi thì cổng đấy, chị đang đứng đúng cổng đấy. Không phải dân ở đây, là thuê trọ. Cổng khóa trong, cửa khép hờ... chắc đang ngủ trưa. Cứ gọi to vào.

Nghe tiếng lao xao trao đổi, sợ gọi to làm mấy đứa nhỏ và các em sinh viên thức giấc, nó liền dậy, bước ra, mở hé cửa nheo mắt nhìn.

- Kia kìa, cô ấy đấy, có phải chị tìm Bình này không?

- Cũng không chắc, nhưng cô ấy có ba đứa bé à?

Rồi chị hỏi với vào chỗ nó:

- Em là Bình, cao học Văn khóa 6 đúng không?

Nó im lặng, khép cửa, đi nhanh qua khoảng sân nắng, đứng phía trong cổng:

- Vâng, chị hỏi em à? Chị là... ai thế ạ? Em không nhớ chị.

- Ừ, em không biết chị đâu, chị là Hương, cùng khóa cao học với em, nhưng chị học môn khác. Mở cổng cho chị đi.

Nó lần gỡ mấy vòng xích cổng, hé cổng vừa đủ chị lách vào, rồi hai chị em đi ngược lại khoảng sân nắng, vào nhà. Nó giơ tay ra hiệu chị giữ im lặng. Nó lách vào trước, kéo cái ri-đô hoa vàng (là cái ri-đô mua từ ngày cưới, theo nó từ nhà u chồng lên khu tập thể đình cả, rồi... lên Hà Nội). Nó lấy hai cái ghế nhựa màu xanh đặt hai bên cái bàn nhựa (kiểu bàn ghế bây giờ mấy hàng trà đá vỉa hè hay dùng ấy), mời chị:

- Chị ngồi đi ạ!

Chị đi ào vào gian trong nơi ba cháu sinh viên đang ngủ vắt lưỡi, ngó ngó, thì thào:

- Sinh viên à? Ở đông thế?

Rồi chị vén ri-đô (ở vạt kín phía đầu giường), ngó vào, lại thì thào:

- Ba đứa cơ à? Trông yêu thế?

Nó đứng dậy, nhẹ nhàng kéo lại cái rido cho phẳng, rồi chỉ vào chiếc ghế nhựa cạnh cái bàn, ở phía ngoài, gần cửa sổ:

- Chị ngồi ghế ạ.

Nó ngồi ghế ở mép bàn phía trong, nhìn ra. Chị đi thêm đoạn nữa, ngó sang gian tạm nhưng khá rộng, nơi có nhà vệ sinh, nhà tắm đơn sơ và phía ngoài đặt ba cái bếp dầu (một cái của mẹ con nó; một cái của học trò nó; một cái của hai chị em khác là bạn của học trò nó), rồi quay chỗ nó, trước khi ngồi xuống, vẫn kịp mở cái thùng nhựa đỏ ở gầm bàn:

- Thùng gạo à? Sao hết sạch thế này?

- Dạ! Hôm nay em được nghỉ ca chiều, tí mát mát mới đi đong gạo ạ. Em mời chị uống nước. Chị quạt tạm quạt giấy, vì có mỗi cái quạt con cóc, em đang cho các cháu ngủ. Chị... đến có việc gì ạ!

- Không, chị chỉ ghé qua thăm mẹ con em thôi. Mấy hôm học Tiếng Anh, thấy mọi người cứ đồn có cô giáo một mình ôm ba đứa con nhỏ lên học cao học, chị tò mò nên đến thăm em và cho các cháu tí quà.

Rồi chị rút trong túi ra một tờ giấy bạc (về giá trị bằng khoản tiền thuê nhà một tháng của mấy cô trò nó), dúi vào tay nó:

- Chị cho các cháu, chiều đong gạo.

- Ôi! Em không nhận đâu ạ. Em có tiền mà chị. Em đang dạy thêm mấy trường dân lập và gia sư nữa, em không thiếu đâu ạ. Em chỉ bận chưa đi đong gạo được thôi ạ.

- Thôi, cứ cầm lấy, chị cho, đừng ngại, chị cho các cháu.

Ngồi dăm phút rồi chị chào ra về. Chắc tại nóng quá chị không ngồi lâu được. Nó tiễn chị. Lòng đầy biết ơn một người chị không quen biết.

Quay trở lại, len lén nằm xuống bên con, bất giác nước mắt nó tràn mi. Nó đấy ư? Cô giáo thành phố kiêu sa, chỉ biết cho đi, bỗng dưng lại được thương và cho quà như thế. Nó nhớ lại lý do chị biết và đến với mẹ con nó. Bỗng dưng, nó lẩm bẩm:

“Một mẹ cùng ba con

Lê la trên đường nọ

Đứa bé ôm trong lòng

Đứa lớn tay mang giỏ

Trong giỏ đựng những gì?

Mớ rau lẫn tấm cám

Nửa ngày bụng vẫn không

Áo quần thật lam lũ...” 

(Sở kiến hành - Nguyễn Du)

Nó trong mắt thầy cô, bạn bè đáng thương và tội nghiệp đến thế sao! Nó mân mê tờ bạc chị cho nó: Được chục cân gạo, nửa cân thịt, chục trứng... Chưa kịp khô nước mắt thì cu lớn dậy. Rồi lần lượt hai đứa bé cũng dậy. Rồi mấy em sinh viên cũng dậy. Căn phòng trọ lại ríu ran tiếng cười nói như chưa hề có nước mắt lăn qua đây.

Sau này, cũng có một số chị em, bạn bè đến thăm nó bất ngờ kiểu như thế, một vài người cho trẻ con chút quà, thường là một gói bánh bích quy, hay dăm quả trứng, nó đều nhớ và trân quý, dù họ đến vì lý do gì thì với nó vẫn là “một miếng khi đói bằng một gói khi no”.

 


 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.