
- Góc chia sẻ

60++, bạn đã lặng đến mức nào
Chủ nhật - 22/03/2026 11:11

(Ảnh: Ts Đào Thanh Bình)
60++, BẠN ĐÃ LẶNG ĐẾN MỨC NÀO?
(Đào Thanh Bình)
Khi bạn bước qua ngưỡng 60, để bắt đầu nửa cuối cuộc đời, chữ "Lặng" không chỉ là sự im lặng, nó là một loại bản lĩnh.
Có người nói, đời người giống như một bản nhạc. Tuổi trẻ là những nốt cao vút, dồn dập và đầy khao khát. Nhưng khi bước qua ngưỡng cửa 60, bản nhạc ấy dần chuyển sang những nốt trầm, tĩnh tại và sâu lắng hơn.
Ở tuổi "lục thập nhi nhĩ thuận", bạn có nhận ra mình đã bắt đầu học được cách "lặng"?
Lặng giữa những thị phi: Hồi trẻ, ai nói xấu một câu là phải phân bua cho bằng được, ai hiểu lầm một chút là thao thức cả đêm. Giờ đây, ta hiểu rằng miệng là của người khác, còn tai là của mình. Ta chọn cách mỉm cười, không phải vì yếu thế, mà vì hiểu rằng: Sự thật vốn không cần giải thích quá nhiều, và thời gian sẽ là bộ lọc công tâm nhất.
Lặng trong cách yêu thương: Nếu ngày xưa yêu thương là sở hữu, là uốn nắn người yêu, người thương, người thân, nhất là con cái theo ý mình, thì giờ đây "lặng" chính là sự buông tay. Ta học cách quan sát con cháu (& người thân) trưởng thành từ xa, chỉ lên tiếng khi thật sự cần thiết. Sự im lặng lúc này là tôn trọng, là tin tưởng, và là bến đỗ bình yên để con cháu tìm về mỗi khi mệt mỏi.
Lặng để lắng nghe chính mình: Sau mấy chục năm bôn ba vì cơm áo gạo tiền, đây là lúc ta ngồi lại với chính mình. Lặng để nghe nhịp thở, nghe tiếng khớp xương khẽ kêu khi trái gió trở trời, và nghe cả những tâm tư bấy lâu bị lãng quên. Ta bắt đầu biết yêu lấy bản thân, chăm chút cho một nhành hoa, tận hưởng một chén trà ngon hay đơn giản là ngồi nhìn hoàng hôn xuống mà lòng không gợn sóng.
Lặng trước những biến đổi của cuộc đời: Sức khỏe có chút giảm sút, bạn bè có người đến người đi, những hào nhoáng cũ cũng dần xa vắng... Thay vì than thân trách phận, ta đón nhận tất cả với một thái độ thản nhiên. Ta hiểu rằng sinh - lão - bệnh - tử là lẽ thường, và quan trọng nhất không phải là sống bao lâu, mà là sống "tĩnh" đến mức nào trong những năm tháng ấy.
"Lặng" ở tuổi 60 không phải là sự cô độc, mà là sự trưởng thành trọn vẹn (có lẽ là lần cuối cùng) của tâm hồn. Đó là sự giao thoa giữa trí tuệ và lòng bao dung. Khi ta đủ "lặng", ta sẽ thấy thế giới này trở nên trong trẻo và đáng quý hơn bao giờ hết.
Tôi đã bật căng cảm xúc rồi lặng đi khi xem Khổng Tước với Dương Lệ Bình
Tôi đã lặng trong giây phút khi bất ngờ nhận hoa sinh nhật muộn trong một buổi gặp gỡ do người khác chủ toạ, rồi tôi bật lên, muốn lan toả niềm vui & hạnh phúc ấy cho tất cả những ai sinh nhật quý 1.2026, và thật vui khi một người nữa đã bước lên và tôi lọt giữa hai người tinh tế
Tôi đã lặng, rất lặng khi xem “Đồi gió hú”, không nhớ quá khứ trẻ trung, không xao động trong hiện tại & dĩ nhiên chẳng nghĩ gì cho tương lai. Tôi lặng đến mức tin đầu tiên đăng facebook tôi đã tự hỏi mình: Tôi rất ổn hay Tôi đang bất ổn?
Tôi lặng nhìn em tôi xinh đẹp đoan trang giữa phố đông Hà Nội, tôi nhớ em thời thiếu nữ xa xôi… Tôi im lặng ngắm em, chọn góc ảnh đẹp nháy 1 lần tặng em khoảnh khắc ấy - Tặng em ánh mắt tôi… LẶNG NHÌN - LẶNG ƯỚC AO- LẶNG CHÊNH CHAO…



