
- Góc chia sẻ

Nhà có 2 cây Hạnh phúc và Phát lộc
Thứ năm - 26/03/2026 09:29

(Ảnh: Thanh Bình)
NHÀ CÓ 2 CÂY HẠNH PHÚC VÀ PHÁT LỘC
(Thanh Bình)
Hạnh Phúc và Phát Lộc – Là tên hai cái cây quý giá trên ban công nhà nó ở Vinhome Smart city. Bên cạnh những cây Lan đắt đỏ, cây Chanh gai góc, hay Hoa giấy bền bỉ rậm rạp bốn mùa, Hạnh Phúc & Phát Lộc vẫn là hai cây được nó nuông chiều nhất.
Năm 2020, khi nhận Quyết định nghỉ hưu của Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam, nó cũng đồng thời nhận bàn giao căn chung cư xinh xắn treo trên tầng 15 khu đô thị thông minh Vinhome Smart City – căn hộ do học trò khổ công tính toán gieo vào tay nó.
Nói khổ công tính toán, là bởi, nó là người ngại phiền, ngại lụy, không thích nợ tiền, nợ tình, nên đã mấy năm trôi qua kể từ cuối năm 2018, tiền học trò tính toán trả công cô tham gia setup hệ thống giáo dục, nó vẫn treo trong tài khoản, gửi lại công ty vì “cô chả biết dùng vào việc gì”, khiến hắn phải khổ công tính cho cô, áp cô vào hợp đồng, ốp cô vào lịch chọn căn, ụp tiền bổ sung vào tài khoản mỗi khi đến kì nộp theo hợp đồng…
Năm 2018, khi nó ký Hợp đồng trả góp sau hai năm không tính lãi, nhiều người, ngay cả những người thân cận nhất cũng không tin, thậm chí, một số người can ngăn vì sợ nó dây vào nợ nần quá hạn, không được nhà mới, có khi mất luôn nhà cũ (nếu thế chấp). Để giải tỏa nỗi lo âu của U Chồng, sợ con trai vướng nợ nần ngân hàng, vợ chồng nó còn phải dắt nhau ra công chứng để Ông Xã viết giấy từ chối tài sản, không liên quan công nợ của vợ.
Nó thì ngược lại, không nghi ngờ. Khi thò tay ký hợp đồng mua căn nhà này, với nó, chỉ là chốt: Từ nay sẽ thả lỏng bản thân, không ép mình gồng gánh, bằng lòng tiếp nhận sự chăm sóc giúp đỡ của học trò.
Năm 2020 rồi 2021, nhà cũng có thêm con dâu, dâu út mà chưa phải dâu cuối. Trong nhà vẫn còn hai anh con trai đang tuổi kiếm vợ. Căn nhà 5 tầng ở Cầu Giấy, dù mỗi anh một phòng, mỗi “nhà nhỏ” một tầng, cả ngày riêng tư, nhưng đến bữa ăn, vẫn thấy rất ngợp. Nó – đàn bà vẫn là đàn bà, khả năng quyết đoán không cao, đem băn khoăn đi hỏi khắp mọi người: NÊN SỬ DỤNG CĂN HỘ NHƯ THẾ NÀO?
- Cho thuê, thêm tiền sinh hoạt cho nó sướng cái thân, cố làm gì – Em trai nói
- Cho thuê đi, giữ nhà, nhà chị đông con bao nhiêu nhà chả thiếu – Em gái út nói
- Cho thuê chị ạ, chị hưu rồi, chỗ Công ty nay còn mai hết – Em gái giáp nó khuyên
- Nhà của Mẹ, Mẹ thích làm gì thì làm. Nhưng con tính, cho thuê là ok nhất, chứ chuyển về đó, xa quá, các em hay Mẹ thì đều không tiện – Con trai trưởng
- Tùy Mẹ ạ, Mẹ cho thuê hay để cho hai em Dũng Thủy ra ở riêng cũng được ạ! – Con dâu trưởng góp ý
- Tùy Mẹ, nhưng nếu cưới, vợ chồng con không ở đấy đâu ạ! Nếu ra ngoài chúng con sẽ tự thuê gần chỗ làm. Mẹ cứ quyết theo ý Mẹ không phải tính cho các con – Con trai Út chia sẻ
- Tùy Mẹ, tự dưng Mẹ cho cái nhà, ai chả thích, nhưng, con nghĩ đến lúc Mẹ được hưởng rồi. Chị lo cho Mẹ thì Mẹ nên dùng. Mẹ thích thì cứ ra chung cư ở, đừng lo cho chúng con – Con trai thứ nói
- Có nhà thì nên giãn mật độ nhà mình ra. Ở đông cũng chật chội. Ăn ở không sao nhưng chỗ để xe chật quá, cái sân 2m 4-5 cái xe máy. Đẹp nhất là cho vợ chồng Dũng Thủy ra ở riêng. Nếu chúng không ra thì mình ra. Ở trung tâm thì thích nhưng cứ nghĩ ngày mưa lội ngõ ngập thì thụp, chắn cửa nước lụt rồi rửa nhà, cũng oải – ÔNg Xã ý kiến.
CUỘC THẢO LUẬN VỚI ÔNG XÃ CÒN DÀI THÊM MẤY ĐOẠN NỮA:
- Có nhà thì nên giãn mật độ nhà mình ra. Ở đông cũng chật chội. Ăn ở không sao nhưng chỗ để xe chật quá, cái sân 2m 4-5 cái xe máy. Đẹp nhất là cho vợ chồng Dũng Thủy ra ở riêng. Nếu chúng không ra thì mình ra. Ở trung tâm thì thích nhưng cứ nghĩ ngày mưa lội ngõ ngập thì thụp, chắn cửa nước lụt rồi rửa nhà, cũng oải.
- Mình ra ngoài còn Tuấn Anh thì sao?
- Thì cứ ở đây với Trí Dũng, ba anh em có sao?
- Ba anh em, hiện tại thì cũng không sao, nhưng khi không có Mẹ (như cái máy điều hòa) ở nhà, thanh niên nó nóng lên, vạ tay, vạ chân chỉ cần hẩy nhẹ hay va nhau giữa cầu thang cũng thành chuyện đó. Rồi ba ông lộc ngộc ai nấu ăn, ai dọn nhà, ai giặt giũ?
- Thì tự chúng, mỗi đứa tự lo cho bản thân. Nhà chung có thể vẫn thuê cô dọn nhà hiện tại nấu ăn bữa tối và dọn dẹp.
- Trí Dũng song sinh thân nhau sẽ không vấn đề, nhưng Tuấn Anh một mình với hai anh, em thấy không ổn lắm đâu, rồi tỵ nhau công việc… rồi nết ăn ở… mệt đó.
- Thì cho Tuấn Anh ra ở riêng, anh sắp xếp cho nó. Thế cũng là cách giữ gìn đoàn kết.
- Anh chốt muốn ra ở chung cư đúng không?
- Thì ra ở chung cư là tốt nhất, ai chả thích độc lập, không vướng bận. Ở đó không khí tốt cho người cao tuổi, nhất là người có bệnh huyết áp như mình.
- Nhưng anh đi làm xa đấy. Em cũng bị xa. Em không đi mưa gió được vì em bị phế quản.
- Lúc đầu vẫn thuê xe chỗ cái Ông Hiền Grab đi. Sau thì Đây đưa đi.
Thế rồi, mọi chuyện sắp xếp theo đúng cách Ông Xã muốn. Tất nhiên, với các con & người thân, nó nhận tất cả về mình, là ý của nó:
- Từ ngày lấy Ba, mẹ cũng đón Tuấn Anh về, rồi cả nhà cứ đông đúc thế, đến nay hơn 10 năm rồi. Các con cũng đã lớn, đủ tuổi sống độc lập. Anh Dũng cũng không muốn vợ chồng về căn nhà đó thì Mẹ ra ở riêng. Cũng là hợp ý nguyện của Chị, vì Chị muốn lo cho Mẹ.
Ở nhà nó, chỉ cần nói Chị, là auto tất cả các em đều hiểu đó là Chị Lam – Chị Cả của các em.
Thế rồi, Ông Xã một mình setup nhà mới, đồ đạc, màu sắc, vị trí sắp đặt… thuận theo Ông Xã. Phong cách trang nhã, lịch thiệp, tiện dụng (kiểu rất Tây), mà báo giá chưa tới 200 triệu, còn dứt khoát không thèm dùng tiền của vợ. Học trò nhã ý muốn làm nội thất cho cô, Ông Xã cũng không đồng ý. Nhớ lần xây rồi setup nhà Bùi Ngọc Dương, nhà Cầu Giấy một mình lo toan, một mình lụi cụi…, nó cảm thấy hài lòng, chỉ thêm một vài chi tiết cho căn hộ có chút mềm mại.
Tháng 11.2020, nó theo chồng ra ở riêng. Chuyển nhà mới nhưng nó không mời khách khai trương nhập trạch. Nhìn ra, học trò nó và các cộng sự rồi kể cả các sếp hay bạn bè cùng trang lứa của nó ở hai cơ quan cũ đều đang ở những căn biệt thự hay liền kể dăm chục tỷ, nên nó có nhã ý, đợi có nhà same same mới mời mọi người. Nó khoe nhà, quay video toàn cảnh up lên facebook chừng một tiếng, thì đã lao xao thật nhiều sự thăm hỏi, động viên vọng về. Có những comment trực tiếp trên face, có inbox qua messenger hay zalo, viber…
- Cụ ơi! Cụ về nhà mới rồi ạ? Chiều chúng con đến chơi Cụ nhé…! Có quà hịn tặng hai Cụ, đảm bảo Cụ ưng ý!
- Ui… đừng mua quà gì nhé. Nhà chật lắm, không để thêm được gì đâu. Chú setup kín hết rồi.
Buổi chiều, chọn lúc nắng xiên khoai, tiếng chuông gọi tầng rôm rả. Lần đầu nghe tiếng chuông nhà, nó luống cuống, bấm “ok” nhìn thấy cả đám con gái lao xao dưới tầng 1 mà chịu không biết làm thế nào để bọn hắn lên được, ồn ào một lúc, nó chạy xuống đón bọn trẻ. 5-6 đứa con gái tuổi 30- 35, trẻ tinh mà đã Hiệu phó, Hiệu trưởng, Trưởng phòng Chuyên môn. Và dù “làm to” thế vẫn ríu ran như bọn trẻ. 2 đứa hè nhau khiêng cái cây cao hơn đầu người. 2 đứa khác xách mỗi đứa một cái bao đất. 2 đứa khác nữa khiêng cái chậu vừa to, vừa cao, vừa dày, trắng muốt. Con bé Trưởng phòng nhét vào tay nó cái bình tưới cây (cũng màu xanh): “Cụ cầm cho con cái này”!
Nhìn chúng háo hức, nó vừa mừng, vừa lo. Nó thích cây. Nhưng Ông Xã sợ sự bừa bộn và cả hai đều không biết chăm cây. Ông Xã lại hay “ngay miệng”, nó sợ lại choảng ra một câu kiểu: “Mua cây làm gì, lá rụng rác nhà lắm” thì chít. Thật may, sự tươi tắn hồn nhiên của các cô gái đã lan vào trong căn chung cư nhỏ, không khí như mát và mềm hơn, Ông Xã, hôm ấy cũng thật dịu dàng. Trong khi Ông Xã nó pha trà, bổ bưởi bóc sạch từng múi, trò chuyện cực kì thân thiện, mấy cô gái đã tìm được mấy cái túi nilon đen, to trải ngay hành lang trước cửa, dỡ cây, dỡ đất, ướm ướm, trồng trồng, dợm dợm 1-2 lần thì cũng đã hoàn thành khâu trồng cây. Nó loăng quăng, nhặt cái bình tưới:
- Cô lấy nước nhé!
- Không Cụ ơi, phải bê vào đã!
Sau khi vơ đống đất thừa, túi bóng và rác bỏ đi…
Sau khi lau cái chậu hoa sạch sẽ như lau như li…vuốt đến từng cái lá…
Sau khi cả đám mon men thay nhau, rửa tay sạch sẽ, thay dép xếp gọn gàng…
Cuối cùng cái cây to đùng, xanh mướt, sạch sẽ được bê vào giữa nhà, ngay đầu bàn nước. Chúng hắn, đứa nào đứa nấy phởn phơ, hồng hào, lấm tấm mồ hôi, đứng vây quanh cái cây, một đứa trịnh trọng:
- Chúng con Kính tặng Hai Cụ Cây Hạnh Phúc. Hai Cụ vất vả nhiều rồi, bây giờ Hạnh Phúc thôi ạ! Cái cây Hạnh Phúc này sẽ cần Hai Cụ cùng nhau chăm sóc mỗi ngày ạ.
Hai vợ chồng nó bê cây Hạnh Phúc đặt vào góc ban công (ở vị trí chắn nắng xiên khoai sẽ xói vào). Mùa này nắng xuyên qua sương mù hơi nước chiều tà sẽ rất lãng mạn nhưng mấy hôm nữa, qua Tết, rồi hè, nắng gắt, cây Hạnh Phúc phải khỏe và đủ dinh dưỡng mới chống cự được. Nó cầm bình nước, tưới nhẹ lên tán lá và thêm một chút vào gốc cây, đủ thấm ẩm đến từng cái rễ thì dừng. Cái cây đầu tiên được trồng trên ban công nhà nó là Cây Hạnh Phúc.
Chồng nó có vẻ ưng ý:
- Cái chậu màu trắng, hợp quá!
- Dạ! Chúng cháu ngắm kĩ rồi ạ. Trong video thấy ban công chưa có cây và hoa, mà ban công hướng Tây nên mới nghĩ mua cây. Còn màu trắng là để hợp với màu nỉ sofa phòng khách và màu sơn tường ạ. Cô Chú chắc chắn đã chọn màu kĩ lắm nên chúng cháu cũng lựa theo.
Năm 2023, và dịp giáp Tết, một cô giáo khác, lần đầu đến thăm nhà, tình cờ, cũng mang đến một Cây Hạnh Phúc nữa, cũng được trồng sẵn trong một chiếc chậu trắng sứ.
- Sao cháu chọn cây Hạnh Phúc?
- Dạ! Thì cháu chúc Cô Chú Hạnh Phúc thôi ạ.
- Sao biết Cô Chú thích chậu màu trắng?
- Dạ! Cháu thấy cô đăng facebook Chậu Lan Tết Hoa Tím Đỏ, chậu trắng… nên cháu nghĩ… chọn chậu trắng cho dễ sắp xếp ạ.
Lúc cô giáo về rồi, Ông Xã vừa rót trà cho nó, vừa bảo:
- Các cô giáo mầm non bên mình có vẻ rất yêu cô nhỉ? Cô đăng cái gì chúng nó đều ngắm và… quan trọng rất nhớ.
- Ừm… Bây giờ thì đừng càu nhàu em hay khoe anh face nữa nhé. Giúp người khác hiểu mình cũng là cách chia sẻ & kết nối tình cảm đấy. Anh xem, ngày nào mở facebook, anh ta chả hỏi: “Bạn đang nghĩ gì?” Con Gemini bây giờ cũng thế, mỗi lần hỏi chuyện, nó chả hỏi kĩ, gạ mình theo đuổi chủ đề đến tận cùng, mình “đỏ mặt” nó mới chịu dời đi đó.
Năm 2025, Tết đầu tiên dâu thứ đến với nó. Nhà con trồng cây, trồng hoa hàng sào, cả mẫu. Qua rằm tháng Giêng, vợ chồng con qua chơi, nó thật thà:
- Mỗi lần lên face ngắm vườn cây vườn hoa nhà con, Mẹ ước, giá mà ở gần, cây gì Mẹ cũng nhặt về xếp cho đầy, cho thật rực rỡ ban công ngày Tết. Mùa nào thức ấy, thích thật.
Nghe nó nói, Ông Xã bảo:
- Gớm, ước ao gì, Phong Lan, vác về mỗi chậu toàn 5-10 triệu, kín cả lối ra vào, đầu tư vài chậu cúc, chậu trạng nguyên có mà … bét nhè, chưa kể còn cây chanh, cây hoa hồng nữa, rậm rạp chết đi được, ra hút điếu thuốc mà cứ phải rón rén, tránh được cành Lan, va phải cành chanh… Mà còn mấy cành phát lộc đấy, nó cao vổng lên rồi, cái lọ thì thấp… Hết Tết rồi bỏ đi cho nó gọn.
- Em thấy nó vẫn xanh, tiếc lắm, để thêm mấy hôm nữa.
- Mẹ định bỏ cây Phát Lộc á Mẹ?
- Ừ! Nhưng đang tiếc…
- Cây Phát Lộc không phải bỏ đâu mẹ. Nó chỉ cần nước, ánh sáng vừa phải. Nó tên là Phát Lộc mà Mẹ, xanh tươi cả năm luôn.
- Nhưng mẹ mua cành mà!
- Vâng, cành cũng được ạ!
- Thế à? Lâu nay mẹ cứ mua cành, cắm trong nhà, trên ban thờ, thấy úa vàng thì bỏ, kiểu auto bỏ đi ấy.
- Thế Mẹ thử đi ạ!
Nó nghe con dâu, sau Tết Ất Tỵ không bỏ, mà cho mấy cành Phát Lộc vào bình hoa màu đồng, để ngoài ban công. Mỗi lần tưới cây, tưới hoa, nó lại đổ đầy bình nước. Quả thực, cành Phát Lộc ra rễ thành cây, rồi phổng phao. Đến Tết Bính Ngọ đã cao lên gần gấp đôi, xanh mướt. Năm đầu tiên, nhà nó tự Phát Lộc, không cần mua cành về cắm, và nó cũng thay đổi. Nó không muốn cắt cành cắm lọ đem vào Ban Thờ nữa. Cứ để Cây Phát Lộc tự thêm rễ, tự cao lên, năm ngoái còn mầm non lè tè ngang nửa ban công, năm nay tiểu học lộc chớm ngang thành trên ban công, Tết Đinh Mùi năm tới chắc Cây Phát Lộc giống cậu trai trung học cơ sở cao tồng ngồng vượt lên thành ban công, trực diện đón nắng hướng Tây được rồi. Nó toan tính… dặm thêm một chậu Phát Lộc nữa, ngộ như cậu trai trung học cơ sở chọn con đường du học hay nội trú xa nhà, nhà nó, vẫn sẽ Phát Lộc đều đều.
Nghe nó chia sẻ, Ông Xã nó phì cười: Đúng là,… bệnh nghề nghiệp… Cây gì cội thì vứt đi thay cây non, chứ du học du hiếc gì…!
Nhà có hai Cây Ất Tỵ Già Cội là đủ rồi.



